Thứ Ba, 3 tháng 3, 2020

Hội chị em dọn nhà, mua sắm dùng thử ngay túi nilon AnEco: Làm từ nhựa sinh học, phân hủy 100% thành mùn nuôi cây, nước và CO2

Những năm gần đây, phong trào sống xanh đang nở rộ khắp nơi. Người ta bắt đầu dùng bình nước cá nhân, túi vải nhiều hơn, hạn chế nhựa dùng một lần.

Tuy nhiên, không phải món nào cũng có thể thay thế được, tiêu biểu như các loại túi nilon đựng đồ, thực phẩm mà các chị, các mẹ hay dùng để đi chợ.

Trên thị trường đã có nhiều loại túi thân thiện với môi trường , nhưng phần nhiều vẫn sử dụng nhựa. Chúng chỉ có tốc độ phân hủy nhanh hơn chứ vẫn gây ảnh hưởng khi đã phân rã thành các hạt vi nhựa rồi ngấm vào lòng đất, nguồn nước.

Hội chị em dọn nhà, mua sắm dùng thử ngay túi nilon AnEco: Làm từ nhựa sinh học, phân hủy 100% thành mùn nuôi cây, nước và CO2 - Ảnh 1.

Hai trong số các sản phẩm từ nhựa sinh học tự phân hủy của AnEco.

Tại Việt Nam, trong khoảng 2 năm gần đây, người dùng đã có thêm những chọn lọc mới đến từ AnEco - công ty chuyên sinh sản các loại sản phẩm làm từ nhựa sinh vật học và tinh bột ngô. Những món đồ của thương hiệu này được khẳng định là có thể phân hủy hoàn toàn trong vòng 1 năm, biến thành nước, CO2 và mùn nuôi cây, không chứa nhựa hay hạt vi nhựa gây ảnh hưởng tới môi trường.

Túi nilon có quai để đi chợ: dẻo dai, mịn màng, sờ vào là thấy “xịn”

Cái hay của AnEco là sản xuất ra đủ các loại mặt hàng thay thế nhựa dùng 1 lần với chất lượng rất cao, dai sức và dùng cho nhiều nhu cầu hơn chứ không chỉ để đựng rác. tiêu biểu là mẫu túi nilon có quai mà chúng tôi muốn chia sẻ dưới đây.

Hội chị em dọn nhà, mua sắm dùng thử ngay túi nilon AnEco: Làm từ nhựa sinh học, phân hủy 100% thành mùn nuôi cây, nước và CO2 - Ảnh 2.

Túi nilon có quai loại màu trắng, kèm hộp giấy rất đẹp.

Hội chị em dọn nhà, mua sắm dùng thử ngay túi nilon AnEco: Làm từ nhựa sinh học, phân hủy 100% thành mùn nuôi cây, nước và CO2 - Ảnh 3.

Thành phần chính là nhựa phân hủy sinh vật học an toàn với con người, đạt tiêu chuẩn của Châu Âu và tinh bột ngô.

Mẫu túi trong bài viết là loại kích tấc nhỏ nhất, giá 160k/kg/220 túi. Mức giá này có thể coi là đắt, nhưng khi cầm túi trên tay bạn sẽ thấy ngay nó “xắt ra miếng”. Bề mặt túi rất nhẵn mịn, mềm êm sờ rất sướng tay, khác hẳn cảm giác thô, rít của túi nilon thông thường.

Hội chị em dọn nhà, mua sắm dùng thử ngay túi nilon AnEco: Làm từ nhựa sinh học, phân hủy 100% thành mùn nuôi cây, nước và CO2 - Ảnh 4.

Quy cách thiết kế và dùng đều y như túi nilon thường ngày, chỉ kém cạnh một tẹo về độ dẻo dai.

Hội chị em dọn nhà, mua sắm dùng thử ngay túi nilon AnEco: Làm từ nhựa sinh học, phân hủy 100% thành mùn nuôi cây, nước và CO2 - Ảnh 5.

Khi bị kéo, túi này không rách ngay mà chỉ giãn ra như thế này.

Cảm nhận thì có vẻ túi rất mỏng mảnh nhưng thực ra vẫn có độ dẻo dai, đàn hồi đáng kể. Chúng tôi đã thử kéo giãn túi ra và kết quả là không bị rách hẳn mà chỉ giãn ra, vẫn sử dụng được. Tuy nhiên, nếu bị vật nhọn như dao kéo hay góc của tuýp thuốc, kem đánh răng... chọc vào thì vẫn thủng như chơi.

Hội chị em dọn nhà, mua sắm dùng thử ngay túi nilon AnEco: Làm từ nhựa sinh học, phân hủy 100% thành mùn nuôi cây, nước và CO2 - Ảnh 6.

Các sản phẩm của AnEco đều có hạn dùng chỉ 1 năm.

Ngoài ra, bạn có thể chọn lựa mua phiên bản túi nilon có quai màu xanh lá với giá rẻ hơn, cỡ 128k/kg, cũng có nhiều kích cỡ nhưng chất nilon kém bền bỉ hơn một chút.

Túi đựng rác: Cũng mịn màng nhưng dễ rách, bốc mùi nếu bảo quản không tốt

Món thứ 2 mà chúng tôi muốn chia sẻ là loại túi đựng rác màu xanh lá, đang được bán với giá khoảng 145k/kg. Loại túi này cũng có nhiều kích thước để tuyển lựa, vẫn có chất nhựa mềm mịn sờ rất thích tay. Tuy nhiên, dùng rồi mới thấy nó không có độ đàn hồi, bền bỉ như loại túi trắng có quai. Các chị em nếu mua thì nhất quyết phải chọn cho đúng kích thước thùng rác nhà mình nếu không thì rách ngay. Thậm chí, khi tách đáy túi khỏi cuộn phải tứ tung cẩn thận nếu không sẽ bị bị xé toạc ra.

Hội chị em dọn nhà, mua sắm dùng thử ngay túi nilon AnEco: Làm từ nhựa sinh học, phân hủy 100% thành mùn nuôi cây, nước và CO2 - Ảnh 7.

Túi đựng rác này có quy cách đóng gói dạng cuộn, mỗi lần dùng phải tách rời đáy túi.

Hội chị em dọn nhà, mua sắm dùng thử ngay túi nilon AnEco: Làm từ nhựa sinh học, phân hủy 100% thành mùn nuôi cây, nước và CO2 - Ảnh 8.

Hãy cẩn thận khi tách nếu không túi sẽ bị rách ngay.

Ngoài ra, có một điểm yếu nữa về loại túi đựng rác màu xanh này là phân hủy nhanh quá, nhất là khi thời tiết nồm ẩm. Chúng tôi để cuộn túi trong phòng ở nhiệt độ thường, nhưng chỉ sau khoảng 2 tuần với tiết trời nhiều mưa, ẩm ướt ở Hà Nội những ngày qua thì cuộn túi bắt đầu bốc mùi hôi như đã đang bị phân hủy. Thứ mùi này đặc biệt nồng hơn hẳn khi chị em dùng để đựng rác thải hữu cơ hay đồ ăn thức uống thừa, nên chi nên phải đổi thay, thu vén thùng đựng rác ngay hơn.

Hội chị em dọn nhà, mua sắm dùng thử ngay túi nilon AnEco: Làm từ nhựa sinh học, phân hủy 100% thành mùn nuôi cây, nước và CO2 - Ảnh 9.

Chị em nên chọn kích thước thật chuẩn vì túi này không có độ đàn hồi, rất dễ rách khi bị kéo căng theo chiều ngang.

Còn nhiều thương hiệu túi Made in Vietnam khác đáng thử

Ngoài AnEco, tại Việt Nam hiện đã có vài thương hiệu túi nilon dùng nhựa sinh vật học tự phân hủy khác, tỉ dụ như sản phẩm từ công ty TNHH Công nghệ và Dịch vụ thương nghiệp Lạc Trung (Hà Nội), Gimex II, hay từ công ty cổ phần Thiên Kim An. Chị em có thể tìm mua, dùng thử để xem loại này là tốt và hạp nhất với nhu cầu của gia đình mình.

Điểm cộng:

Chất túi nilon mềm mịn, mỏng nhẹ dễ sử dụng

Có nhiều chọn lựa về loại hình, kích tấc

Dễ mua trên các trang web TMĐT

Điểm trừ:

Hạn dùng chỉ tối đa 1 năm

Giá còn cao

Loại túi màu xanh cần bảo quản kĩ càng, tránh nhiệt độ và độ ẩm nếu không sẽ bốc mùi

Túi đựng rác chỉ hiệp để đựng rác khô

Vĩnh Long: Tiếp nhận cách ly 241 người trở về từ Hàn Quốc

Vĩnh Long: Tiếp nhận cách ly 241 người trở về từ Hàn Quốc - 1
Quang cảnh cuộc họp sáng 2/3

thầy thuốc Văn Công Minh, Giám đốc Sở Y tế tỉnh Vĩnh Long cho biết, từ chiều và sớm tối 1/3, tỉnh Vĩnh Long đã phối hợp các ban ngành tỉnh Vĩnh Long tiếp thụ 241 người trên hai chuyến bay từ Hàn Quốc trở về Việt Nam qua sân bay Cần Thơ.

Trong 241 người được cách ly này, có 06 trẻ em, 02 nữ giới có mang thai. Sau khi tiếp nhận, Bộ Chỉ huy quân sự tỉnh Vĩnh Long đã bố trí chỗ ở, cách ly tại Trường Quân sự tỉnh Vĩnh Long (huyện Tam Bình, Vĩnh Long). Điều đáng lưu ý là trong số đó có 24 người phải cách ly riêng. Sáng ngày 2/3, các lực lượng kết hợp thăm khám, lập phiếu đánh giá từng người để kiểm soát chặt.

Vĩnh Long: Tiếp nhận cách ly 241 người trở về từ Hàn Quốc - 2
Nhân viên y tế đang thực hiện công việc của mình

Lực lượng quân đội và Công an cũng đã bố trí lực lượng chăm sóc, bảo vệ và thổi nấu phục vụ cơm nước. Theo đó, mỗi người sẽ được dùng ba bữa cơm/ngày, mỗi phần ăn theo đúng khẩu phần ăn đã được quy định của Bộ Quốc phòng.

Ông Lữ Quang Ngời, chủ toạ UBND tỉnh Vĩnh Long đánh giá cao công tác tiếp thu của các cơ quan chức năng tỉnh Vĩnh Long tuy có phần hơi thụ động. Tuy nhiên, Chủ tịch cũng lưu ý cần làm tốt hơn nữa công tác tuyên truyền cho những người cách ly hiểu được cách ly phòng trị để đảm bảo an toàn. Những người sống xung quanh khu cách ly cũng không nên hoang mang vì đây là quy trình cách ly chống dịch thời kì 14 ngày. Nếu thăm khám có dấu hiệu sẽ chuyển đến Khu cách ly ở Bệnh viện đa khoa tỉnh Vĩnh Long điều trị.

Đắk Lắk: Cách ly, xét nghiệm người từ Hàn Quốc về nước

Sáng 2/3, thầy thuốc Nguyễn Hữu Huyên - Trưởng phòng Kế hoạch nghiệp vụ Y, Sở Y tế tỉnh Đắk Lắk, cho biết, trên địa bàn tỉnh hiện đang cách ly, theo dõi 21 trường hợp sau khi đi từ Hàn Quốc về nước.

Vĩnh Long: Tiếp nhận cách ly 241 người trở về từ Hàn Quốc - 3

Ngành y tế Đắk Lắk tổ chức diễn tập phòng, chống Covid-19

Trong đó, có 6 trường hợp cách ly tại các cơ sở y tế và lấy mẫu xét nghiệm đều âm tính với Covid-19; còn lại 15 trường hợp cách ly tại nhà. Đối với các trường hợp cách ly tại nhà được giao cho chính quyền địa phương, công an và cán bộ y tế giám sát chém đẹp, tiến hành kiểm tra thân nhiệt 2 lần/ngày.

Cũng theo bác sĩ Huyên, đa phần người từ Hàn Quốc về nước là du học trò. Trong đó, có 2 người nước ngoài còn lại là người Việt Nam.

“Tính đến thời khắc ngày nay trên địa bàn tỉnh vẫn chưa ghi nhận trường hợp nào dương tính với Covid-19. Công tác phòng, chống dịch bệnh vẫn đang được khai triển ở ắt các địa phương”, bác sĩ Huyên cho hay.

Lan Anh - Thuý Diễm

Số ca nhiễm Covid-19 ở Trung Quốc giảm mạnh

Số ca nhiễm Covid-19 ở Trung Quốc giảm mạnh - 1

Số ca nhiễm mới Covid-19 ở Trung Quốc giảm mạnh. (Ảnh: AFP)

Reuters dẫn thông báo từ Ủy ban Y tế nhà nước Trung Quốc cho biết, trong ngày 2/3, nước này chỉ ghi nhận 125 ca nhiễm mới (trong đó 114 ca ở tâm dịch Hồ Bắc), giảm mạnh so với con số 202 ca một ngày trước đó. Đây là số ca nhiễm mới trong ngày thấp nhất kể từ khi Trung Quốc bắt đầu công bố số liệu cập nhật về dịch Covid-19 hôm 20/1. Tổng cộng Trung Quốc đã có 80.151 ca nhiễm Covid-19.

Cũng trong ngày hôm qua, Trung Quốc có thêm 31 trường hợp tử vong do virus này và đều ở tâm dịch Hồ Bắc, nâng tổng số người chết vì Covid-19 tại đây lên 2.943. Đến nay, hơn 47.000 người ở Trung Quốc đã được chữa khỏi các triệu chứng của bệnh.

Tình hình dịch Covid-19 ở Trung Quốc bắt đầu có dấu hiệu được kiểm soát khi số ca nhiễm mới và số ca tử vong đều giảm mạnh. Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) hôm qua cho biết, số ca nhiễm mới trong ngày ở các quốc gia, vùng lãnh thổ bên ngoài đã tăng gấp gần 9 lần so với ở Trung Quốc.

WHO cũng cho biết, hiện Hàn Quốc, Italia, Iran và Nhật Bản là mối lo ngại lớn nhất của WHO về dịch Covid-19. Tuy nhiên, WHO cũng tin tức rằng, dịch Covid-19 hoàn toàn có thể ngăn chặn được, đặc biệt ở Hàn Quốc, nơi bùng phát mạnh nhất hiện thời.

Minh Phương

Theo Reuters

Kazu Miura: 'Tôi muốn chơi bóng đến hơi thở cuối cùng'

Kazu Miura: 'Tôi muốn chơi bóng đến hơi thở rút cuộc' - VnExpress
×
Thứ bảy, 29/2/2020, 10:18 (GMT+7)

Kazu Miura: 'Tôi muốn chơi bóng đến hơi thở chung cuộc'

Cầu thủ người Nhật Bản Kazu Miura, vừa sang tuổi 53 hôm 26/2, nói về đam về và thèm khát chơi bóng khi đáp phỏng vấn tờ L'Équipe.

Năm 2020, "Vua Kazu" – như cách người Nhật Bản vẫn thường gọi ông, sẽ phá vỡ kỷ lục cầu thủ lớn tuổi nhất từng thi đấu chuyên nghiệp ở J-League và bóng đá thế giới... của chính ông. Ông chính là người đã truyền cảm hứng cho sự ra đời của nhân vật Tsubasa (hay Olivier Atton trong những phiên bản phương Tây) và đang qua mùa giải thứ 35 trong sự nghiệp.

Kazuyoshi Miura sinh ngày 26/2/1967. Ông rời Nhật Bản năm 15 tuổi và đến một ngôi trường bóng đá ở Sao Paulo. Ở miền đất của vũ điệu Samba, người đàn ông ấy chơi gần 100 trận chuyên nghiệp trong những màu áo khác nhau (Palmeiras, Jau, Coritiba và Santos). Ngay từ năm 20 tuổi, Kazu Miura đã là một huyền thoại ở Nhật Bản. Cha đẻ của bộ truyện tranh "Captain Tsubasa" được truyền cảm hứng một phần từ chính hình tượng Kazu Miura để sáng tác nên nhân vật Tsubasa, một nhân tài bóng đá cũng từng đến với Brazil. Câu chuyện ấy về sau trở nên ấn phẩm thành công trên phương diện toàn cầu.

Hơn 3 thập kỷ sau, chúng tôi gặp Kazu tại Guam thuộc Mỹ - một hòn đảo thân thuộc và nức tiếng với các du khách Nhật Bản, cách Tokyo khoảng ba giờ bay, khi ông đang chuẩn bị trước mùa giải. Hai tuần chuẩn bị mài miệt vào tháng 12 và thêm hai tuần nữa vào cuối tháng 1, "Tsubasa" đã sẵn sàng cho một chương mới trong sự nghiệp, mùa giải chuyên nghiệp thứ 35.

Vào tháng 1/2020, ông một lần nữa ký giao kèo thêm một năm với CLB Yokohama FC. Từng là cầu thủ trẻ trước nhất trở về quê nhà trong nhân cách của một siêu sao vào thập niên 1990, Kazu Miura đã chơi 89 trận cho đội tuyển Nhật Bản và ghi 55 bàn. căn số đưa ông đến Italy, Croatia và Australia, để rồi giờ đây ngay tại quê hương, Kazu Miura trở nên cầu thủ chuyên nghiệp lớn tuổi nhất thế giới vẫn còn thi đấu.

Ở CLB Yokohama còn có một cầu thủ lớn tuổi khác, Daisuke Matsui, cựu cầu thủ của Le Mans và Saint-Etienne. Ở tuổi 38, Matsui mang tới ánh mắt của một "cầu thủ trẻ" khi nhìn vào thần tượng của mình: "Tôi lại phải cảm ơn anh ấy. Tôi bắt đầu chơi với Kazu năm 19 tuổi, anh ấy đã truyền cảm hứng cho tôi. Tôi cũng đến Guam cùng anh ấy, rồi chứng kiến cách Kazu tập dượt và tôi thực thụ bị sốc. Anh ấy vẫn chan chứa một niềm ham mê trong sáng với bóng đá. Anh ấy không khác gì một đứa trẻ...". Và đây là mơ ước của Matsui: "Tôi muốn tặng cho anh ấy một quả penalty để Kazu bước đến và ghi bàn".

Tháng 3/2017, ở tuổi 50, Kazu trở thành cầu thủ chuyên nghiệp lớn tuổi nhất làm bàn trong lịch sử bóng đá thế giới. Thế còn ở mùa giải này? "Tôi biết mình có thể vẫn nối làm bàn", Kazu - người hầu như chơi bao giờ hài lòng một cuộc phỏng vấn nào - bảo thế. Phải mất đến hơn một năm để tờ L'Équipe (Pháp) có nhịp thực hành cuộc phỏng vấn này với Kazu Miura.

Những khoảnh khắc ấn tượng của King Muira
Những giây lát ấn tượng của King Muira

- Kazu, hãy bắt đầu với một câu hỏi hiển nhiên nhất dành cho ông lúc này: Khi nào ông sẽ treo giày?

- Tôi cũng không biết nữa. Tôi nghĩ là tôi sẽ không bao giờ mất đi ham bóng đá, thế nên, thân thể tôi sẽ quyết định. Khi nào tôi kiệt lực, khi nào tôi không còn có thể tập tành nổi nữa, tôi sẽ treo giày. Ai nấy cũng hỏi tại sao năm nay tôi vẫn chơi bóng, tôi hiểu suy nghĩ của họ chứ, nhưng bản thân tôi thì không bao giờ hỏi mình câu đó cả.

- Trong mùa 2018, ông chỉ chơi 10 trận, và ba trận ở mùa 2019. Ông cũng 53 tuổi rồi, đâu còn thi đấu dễ dàng gì phải không?

- Đúng vậy. Tôi vẫn còn có thể chơi bóng, vì tôi đầu tư công sức cho khâu chuẩn bị và còn vì tôi không gặp phải chấn thương nào nghiêm trọng cả. Tôi biết rõ mình cần phải chuẩn bị ra sao để tiếp chuyện thi đấu. Tuy nhiên, được vào sân hay không thì còn tuỳ vào chọn lựa của HLV. Dù là một cầu thủ kỳ cựu hay một cầu thủ mới 18 tuổi, quờ quạng đều phải nghe theo quyết định của HLV.

- Ông có khi nào đặt câu hỏi với HLV về tuổi tác của bản thân?

- Không bao giờ. Tôi biết mình là người lớn tuổi nhất, do đó tôi phải giữ tĩnh tâm và kiểm soát cảm xúc. Mọi người sẽ nhìn vào tôi như một tấm gương. Nhưng thường cứ sau một trận đấu mà tôi không được vào sân, tôi sẽ tự đi tập riêng để giữ tĩnh tâm.

- Thường thì những cầu thủ bóng đá sẽ giải nghệ khi họ không còn đủ sức để luyện tập nữa. Ông thì sao?

- Vì tôi đặc biệt mà (cười to). Tôi hiểu rõ thời kì đẹp nhất đời cầu thủ của tôi đã trôi qua, và cũng tôi đã chạm đến cái giới hạn của thể trạng. Nhưng tôi luôn cố kỉnh cải thiện một tí và một chút nữa. Nói cách khác, đầu óc tôi không có giới hạn.

- Thậm chí ở tuổi 53?

- Bóng đá là môn thể thao tập thể, anh có thể làm được rất nhiều thứ ngay cả khi không còn tốc độ và sức mạnh của tuổi xanh. Một cặp tiền đạo 51 tuổi và 17 tuổi có khi còn hay hơn một cặp 25 tuổi.

- Một cầu thủ trên 50 tuổi thường gặp những vấn đề nào?

- Đơn giản là cầu thủ ấy có nhiều thứ để lo hơn cho sức khoẻ của bản thân. thí dụ, một người bình thường ở tuổi 50 tuổi sẽ phải chăm sóc sức khoẻ kỹ hơn, không được phép ăn quá nhiều. Nhưng cá nhân chủ nghĩa tôi thì phải ăn đủ chất để bù đắp cho phần cân nặng mất đi trong khâu tập dượt, nếu không, làm sao tôi có thể chạy được. Chưa kể ở độ tuổi này, tung ra một cú sút thôi cũng đã là khó khăn hơn rất nhiều.

- Mọi người nghe đâu đều tôn sùng ông, họ gọi ông là "Vua Kazu". Ông cảm thấy như thế nào về việc đó?

- Khi ra đường, tôi thường được gọi là "Vua Kazu". Tôi vẫn hay cảm thấy ngại nếu có ai đó gọi mình như thế. Thật sự đấy! Vì trong mắt tôi, bóng đá chỉ có một vị vua độc nhất vô nhị thôi, đó là "Vua Pele". Nhưng tôi xem đó là cách mà mọi người muốn dành sự tôn trọng cho mình sau những gì tôi làm 30 năm qua. Dù gì, tôi cũng từng là ngôi sao lớn nhất bóng đá Nhật Bản, trong những năm 1990.

- Thi đấu cho nền bóng đá nước nhà, đó có phải là một trọng trách của ông?

- trở thành một thần tượng đâu có tức thị quờ quạng với tôi. Tôi vẫn thích mọi người xem tôi là một tấm gương hơn - một tấm gương trên sân lẫn ngoài đời. Năm tôi 25 tuổi, tôi cảm thấy cứ như thể mình là trọng tâm của thế giới. Nhưng rồi từ tuổi 30 trở đi, tôi biết rõ nếu không có sự giúp đỡ, hỗ trợ từ người khác, tôi sẽ không thể đấu tồn tại trong bóng đá. Nếu muốn chơi bóng đến năm 52 tuổi, tôi phải hiểu mình chỉ là một thành viên của một tập thể. Tôi cần phải khiêm tốn.

- Ông từng trở thành một tượng đài ở Nhật Bản vì ông thi đấu ở Brazil. Đó có phải là một hành trình tuyệt vời?

- Ngày còn bé, tôi đã luôn mơ đến một ngày được chơi bóng ở Brazil, được rê dắt bóng như Pele. Cha tôi từng là thành viên trong phái bộ của Liên đoàn bóng đá Nhật Bản ở World Cup Mexico 1970, ông thực hành những thước phim với chiếc camera Super 8. Hồi đó tôi mới ba tuổi, nhưng đã được xem những hình ảnh về Brazil của Pele. Những hình ảnh đó khắc ghi vào trí nhớ tôi. Bác tôi lại là một thầy dạy bóng đá, ông dạy tôi cách rê dắt bóng, các động tác kỹ thuật, cũng như kể cho tôi nghe về Pele. Tôi ôm ước mong được khám phá tất thảy.

Miura thời khoác áo Genoa.

- Vậy năm 15 tuổi thì ông đã đến đâu ở Brazil?

- Tôi đến đội trẻ của CLB Atletico Juventus ở bang Sao Paulo và ở một nhà trọ chuyên dành cho các cầu thủ trẻ mới lập nghiệp. ban sơ tôi không nói được tiếng nói của họ, vì vậy quá trình hoà nhập diễn ra rất khó khăn. Trong mắt người Brazil khi ấy, tôi chỉ là một cậu trai ấm no người Nhật, một khách du lịch muốn học về bóng đá. Họ không xem tôi là một cầu thủ trang nghiêm.

- Thế còn các HLV, họ nghĩ sao?

- Họ không nói gì, nhưng họ cũng không dạy tôi trang nghiêm. Họ chỉ xem tôi như một vị khách và không bao giờ cho tôi cơ hội để thi đấu, ngay cả trong một trận đấu tập. Tôi cảm thấy rất thất vọng. Tôi không có dịp để diễn đạt mình. Đó là kiểu thái độ điển hình của người Nhật. Tôi mới 16 tuổi, tôi trẻ nhất đội ngày đó, tôi cũng nhỏ con nhất đội, và tôi mau chóng nản chí.

- thế mà ông vẫn có những bước tiến?

- Tôi có kỹ năng nhưng thiếu sự tin tưởng.#. Tôi bắt đầu được thi đấu cho một đội bóng là hội tụ những người nhập cư Nhật Bản, ở giải quán quân dành cho các doanh nghiệp. Chúng tôi thi đấu với các đội bóng của những công nhân nhà máy và nhân viên hành chính tỉnh thành. Họ toàn là người lớn cả, và đội chúng tôi gặp rất nhiều khó khăn. Cuộc sống ở đó cũng không dễ dàng gì. Toilet thì không có cửa, không có vòi tắm nước nóng vào mùa đông, mùa hè phải luyện tập dưới cái nóng 40 độ C, và cả những chuyến đi xe buýt kéo dài 24 giờ,... tuốt tuột chúng đã dạy cho tôi tính bền chí và cầm cố. Tôi đã chiến thắng được trận chiến tinh thần ấy.

- Ông có nhớ gì về lần đầu gặp Pele?

- cố nhiên nhớ chứ! Khi đó tôi ở Santos, CLB của Pele (Kazu đến Santos năm 1986, lúc 19 tuổi và thêm một giai đoạn nữa vào năm 1990). Chỉ khoác lên người chiếc áo đấu đó thôi cũng đã là một niềm vinh diệu lớn lao. Thế rồi một ngày nọ, khi tôi đang cùng luyện tập ở đội trẻ, Pele bước vào phòng thay đồ. Ông đến để chụp ảnh cho CLB. Pele nhìn thấy tôi, tiến lại gần và nói: "Cậu có biết Kamamoto không? Anh ta là một trung phong to lớn?" Tôi quá phấn khích khi Pele nói tốt về một cầu thủ Nhật Bản. Tôi sẽ không bao giờ quên được ngày hôm ấy.

- Ông cũng từng chơi bóng ở châu Âu, đã đến Zagreb, Croatia vào cuối sự nghiệp. Nhưng chúng tôi còn nhớ cả hành trình của ông đến với Genoa, ở Serie A mùa 1994-1995. Có phải ông cũng mơ ước được chơi bóng tại Italy?

- Thời tôi còn ở Brazil, mỗi tuần luôn có một trận Serie A được chiếu trên truyền hình. thảy ngôi sao Brazil đều đến đó. Zico, Socrates, Falcao, Careca, Alemao, Dunga,... Và nên chi, tôi cũng mong ước được đến Italy. Nhưng ngay trận đầu tiên gặp AC Milan, tôi đã chấn thương. Tôi bị gãy xương mũi sau một pha bóng với Franco Baresi và phải ngồi ngoài hai tháng. cuối cùng, tôi được chơi 21 trong 34 trận của mùa giải. Tuy là cầu thủ Nhật Bản đầu tiên chơi bóng ở Italy, tôi luôn có cảm giác mình đã thất bại vì chỉ ghi được một bàn. Dẫu sao thì đó cũng là bàn thắng vào lưới Sampdoria trong một trận derby, và nó giúp tôi để lại được dấu ấn. một đôi năm trước, khi tôi quá cảnh ở phi trường của thành thị Naples, tôi tìm thấy một mảnh giấy kèm theo lời nhắn trên vali của mình từ một viên chức trường bay: "Cảm ơn ông vì bàn thắng vào lưới Sampdoria." Tin nổi không?! Thời điểm đó là 20 năm sau khi tôi rời Genoa.

- Thế ông có những can dự nào với bóng đá Pháp không?

- Cầu thủ người Pháp khiến tôi ấn tượng nhất là Jean-Pierre Papin. Tôi từng được mời dự vào Một vài buổi tập của AC Milan và tôi thật sự bị hút hồn bởi kỹ thuật của ông ấy. Papin ở một thứ hạng khác phần còn lại. Sau này, Papin từng mời tôi đến trận đấu kỷ niệm sinh nhật tuổi 50 của ông ấy ở Marseille, vào ngày 30/5/1999. Tôi góp mặt vào đội ‘Những người bạn của Papin’, cùng với Zidane, Cantona, và được chỉ đạo bởi HLV Aime Jacquet. Tôi rất tự hào vì vinh dự đó.

- Trong màu áo tuyển Nhật Bản, ông cũng từng đối đầu tuyển Pháp.

- Phải, vào năm 1994, chúng tôi thua 1-4 ở Tokyo. Pháp khi ấy là một tập thể khá đẹp. Papin, Cantona, Ginola, Deschamps, Desailly, Blanc. Tôi cũng rất thích Djorkaeff. Tôi bất thần khi họ không có vé dự World Cup 1994 ở Mỹ. Trong lễ bốc thăm World Cup ở Nga, tôi được mời dự với tư cách là một huyền thoại của FIFA cùng với Pele, Maradona, Ronaldinho, Blanc, Desailly, Drogba. Marcel Desailly chúc hạ tôi vì tôi vẫn còn chơi bóng. Tôi có gặp Laurent Blanc ở phòng gym của khách sạn, ông ấy khôn cùng bất thần khi thấy tôi tập nặng. Chúng tôi cùng nhau kể lại trận đấu lừng danh giữa Nhật Bản và Pháp năm 1994. Ông ấy chẳng thể tin rằng sau ngần ấy năm trôi qua, tôi vẫn còn là cầu thủ chuyên nghiệp.

- Tuyển Nhật Bản của ông cũng từng dừng bước ở vòng loại World Cup 1994, như tuyển Pháp ở trận gặp Bulgaria - sau khi Iraq ghi bàn thắng ở phút bù giờ, gỡ hòa. Rồi kỳ World Cup 1998, ông không được gọi vào đội hình. Làm sao ông có thể nuốt trôi được việc chưa bao giờ dự World Cup?

- Năm 1994, đó thật sự là một thảm kịch quốc gia. Còn năm 1998, đó là sự lựa chọn của HLV Takeshi Okada. Tôi là chân sút tốt nhất ở thời đoạn play-off. Tuy không oán giận Okada, chuyện đó vẫn là một cú sốc tinh thần, vì năm ấy là lần trước tiên Nhật Bản dự World Cup. Khi đó, tôi cảm thấy mâu thuẫn. Có lúc tôi còn nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ được cầu mong là một cầu thủ chuyên nghiệp nếu không một lần chơi ở World Cup. Tôi cảm thấy mình không có giá trị gì cả. Đó vẫn là lần trước hết trong thế cục tôi muốn chấm dứt sự nghiệp chơi bóng.

Miura xem việc không được dự World Cup là một trong những niềm đau lớn nhất sự nghiệp. Ảnh: Reuters.

- Vậy điều gì hồi sinh lại con người ông?

- Vì cuộc gặp với Philippe Troussier. Cuối năm 1999, giao kèo của tôi với CLB Tokyo không được ký tiếp, tôi chẳng còn gì cả. Thế rồi, Troussier, người vừa được bổ dụng làm HLV trưởng tuyển Nhật Bản khi đó, gọi tôi trở lại đội tuyển. Ông ấy bấy giờ đang xây dựng một tập thể mới để chuẩn bị cho kỳ World Cup 2002 ở Nhật Bản, với những cầu thủ trẻ. Ông ấy cần hai hay ba lão tướng được nể trọng trong đội hình để làm gương cho các cầu thủ trẻ.

- Vậy là Troussier đã khiến ông bị ấn tượng mạnh?

- Lần trước hết chúng tôi chuyện trò là lúc đang tắm Onsen dưới chân núi Phú Sỹ, trong một đợt tập huấn. Tôi không nói tiếng Anh giỏi lắm, ông ấy cũng vậy, nhưng chúng tôi vẫn hiểu ý nhau. Tôi cảm thấy mình được tôn trọng và với tôi, được tôn trọng là thứ quan yếu với mỗi con người, nó mang đến sức mạnh tinh thần và là một triết lý sống. Trong mắt Troussier, một cầu thủ mà chẳng thể trò chuyện được trước tập thể thì không tài nào tả được mình trên sân cả. Vạn vật đều có can dự với nhau. Từ đó, một chương mới mở ra trong sự nghiệp của tôi. Điều đó thôi thúc tôi đến với Croatia, để hồi sinh lại bản thân. Tôi biết rằng mình vẫn còn yêu bóng đá lắm, tình ái bóng đá vẫn mãi sống trong con người tôi, ngay cả khi những mong ước không thể thành hiện thực.

- Vậy còn nỗi đau World Cup 1998, nó coi như đã đóng lại?

- Không, không bao giờ. Nhưng chúng ta cần phải lật thế cục sang một trang mới, phải nối chơi bóng. Thậm chí, tôi cảm thấy mình ngày một trưởng thành và hoàn thiện hơn, cả trên sân bóng lẫn ngoài đời. Nhưng như tôi nói rồi, đó vẫn là một vết thương lòng. Mỗi lần xem Nhật Bản thi đấu ở World Cup, như năm 2018 ở Nga, tôi lại càng cảm thấy nhói đau.

- Phần nào đó, ông là nguồn cảm hứng cho nhân vật Olivier Atton trong "Đội trưởng Tsubasa". Tác giả Yoichi Takahashi từng nói thế này: "Cho dù tôi cốt yếu được truyền cảm hứng bởi Kempes và Maradona, nhưng tôi thật sự muốn nhân vật Olivier Atton phải có nhiều điểm tương đồng với Kazu Miura. Vì ông ấy chính là cầu thủ bóng đá người Nhật Bản trước hết thi đấu ở Brazil". Ông cảm thấy sao khi mình là nguồn cảm hứng cho một nhân vật huyền thoại như thế?

- Tôi thật sự rất kiêu hãnh, nhưng thú thật là tôi chưa bao giờ đọc bộ truyện manga nức danh đó cả, cũng như chưa bao giờ xem tập phim nào trên truyền hình. Khi bộ truyện được xuất bản, tôi vẫn còn đang ở Brazil. Thực tế thì mọi người rất hay nói về tác phẩm đó, nhưng tôi không cảm thấy mình giống với nhân vật Atton nức tiếng kia. Nhưng OK, tôi hứa, tôi sẽ đọc. Mà tôi cũng biết là ở nước các anh, truyện manga Nhật Bản nổi danh lắm.

Miura là hình mẫu ngoài đời thực, là cảm hứng để tác giả Yoichi Takahashi sáng tác nên bộ truyện tranh "Đội trưởng Tsubasa".

- Trong số cầu thủ vĩ đại nhất lịch sử bóng đá thế giới, không tính đến Pele – vốn là người ông tôn thờ - thì còn ai thật sự truyền cảm hứng cho ông không? Cruyff hay Maradona chả hạn?

- Khó nhỉ... Nếu phải chọn thì chắc tôi sẽ chọn Maradona, vì tôi thích cái tính ngông cuồng của ông ấy. Tôi thích tư thế của Maradona, ông ấy nói ra những gì mình thích trước bất kỳ ai. Cruyff thì lại tao nhã, trang nhã và đạo mạo. Maradona thì còn là hình ảnh tượng trưng của sự cự trước chủ nghĩa hủ lậu, cá tính hiện đại, chống lại những trật tự vốn có của từng lớp.

- Vậy còn Michel Platini?

- Ông ấy hả?! Trông hơi giống như một tay mafia, đúng không nhỉ? khuân mặt ông ấy hơi giống với một gangster. tính toán ông ấy có lãnh đạm không? Mà kiểu người như vậy phổ thông ở Pháp lắm hả?

- Ở Pháp, Platini và Zidane là những người được nể trọng, họ là những huyền thoại bóng đá. Ngay cả sau khi Zidane húc đầu vào người Materazzi ở chung kết World Cup 2006.

- Cũng hợp lý khi họ được yêu mến. Họ đều từng là những cầu thủ kiệt xuất. Thứ bóng đá của Zidane là siêu lịch lãm, như nghệ thuật vậy và giống với Maradona. Nhưng một huyền thoại khép lại sự nghiệp của mình theo cách đó thì đúng là duy nhất!

- Thế ông nhận xét thế nào về Kylian Mbappe? Cậu ấy thậm chí còn đang được so sánh với Pele ở Pháp đấy.

- Cậu ấy rất có tướng tá và lại còn rất trẻ nữa. Nhưng so với Pele thì... Ngày nay, gần như là chẳng thể để một cầu thủ nào đó viết nên sự nghiệp như Pele. vô địch World Cup tận ba lần, tôi không biết liệu còn có ai làm được không nữa.

- Vậy Neymar?

- Tôi thất vọng với cậu ấy lắm. Cậu ấy chỉ cố bị phạm lỗi hơn là cố chơi bóng.

- Thôi quay trở lại về ông. Ông tưởng tượng thế nào vào ngày mình giải nghệ?

- có nhẽ là tôi sẽ không tuyên bố giải nghệ. Tôi muốn cứ thế kết thúc một buổi tập, chạy trên sân, tự mình cảm nhận rằng: Thế là hết. Tôi không mường tưởng ra nổi cảnh mình nói lời tạm biệt trước 50.000 đứa ở một SVĐ, dù tôi biết người ngưỡng mộ sẽ muốn nói điều gì đó với tôi.

Miura đang cùng Yokohama FC chuẩn bị cho mùa giải 2020.

- Vậy khi nào ông sẽ làm điều đó?

- Tôi không nghĩ về điểm dừng. Tôi nói thật! Dù tôi biết thi đấu thêm năm năm nữa sẽ rất khó, có thể là hai hay ba năm... Nhưng tôi không nghĩ về ngày đó. Tôi chưa có ý định giải nghệ. trở thành một HLV, một vị chủ tịch CLB, một tổng giám đốc, hay một chuyên gia bình luận trên truyền hình... tuốt tuột chẳng xăm gì với tôi. Tôi chỉ muốn là một "jogador" (Kazu nói bằng tiếng Bồ Đào Nha, tức thị "cầu thủ"). Trong tiếng Pháp, "jogador" nói sao nhỉ?

- Joueur.

- OK. Tôi muốn là một "joueur" (Kazu nói bằng tiếng Pháp, tức thị "cầu thủ"). Đó là ước muốn độc nhất vô nhị của tôi. Nếu có thể thì đến khi nào trút hơi thở cuối cùng mới thôi. Khi tôi chết, tôi không muốn người ta thông tin rằng "cựu cầu thủ Kazu Miura đã chết thật", mà tôi muốn họ nói rằng "cầu thủ Kazu Miura đã khuất".

Hoàng Thông dịch

Dow Jones tăng điểm mạnh nhất một thập kỷ

Chỉ số công nghiệp Dow Jones đóng cửa phiên giao tế ngày 2/3 tăng gần 1.294 điểm, tương đương 5,1%, lên 26.703 điểm, đánh dấu phiên tăng điểm mạnh nhất từ tháng 3/2009.

S&P 500 chốt phiên đầu tuần tăng 4,6%, mức tăng ngày tốt nhất kể từ tháng 12/2018, đóng cửa ở 3.090 điểm. Nasdaq Composite cũng có phiên giao du hăng hái nhất trong hơn một năm, tăng 4,5% lên 8.952 điểm.

Cổ phiếu Apple vào nhóm dẫn đầu đà tăng của Phố Wall với hơn 9,3%. Merck và Walmart tăng tuần tự 6,3% và 7,6%. Cổ phiếu các ngành điện nước gas, công nghệ, hàng tiêu dùng và bất động sản đều tăng hơn 5%.

Nhân viên giao dịch trên sàn chứng khoán New York. Ảnh: Reuters

viên chức giao thiệp trên sàn chứng khoán New York. Ảnh: Reuters

Đà tăng của chứng khoán Mỹ, cũng như các thị trường châu Á trong phiên đầu tuần, là do nhà đầu tư đặt cược vào khả năng các ngân hàng trung ương đưa ra nhiều biện pháp nới lỏng để hỗ trợ nền kinh tế trước rủi ro dịch Covid-19 leo thang.

Viện Quản lý cung ứng của Mỹ cho biết hoạt động sinh sản trong nước hầu như không tăng trưởng tháng trước do các vấn đề về nguồn cung phát xuất từ sự bùng phát dịch viêm phổi. Tuy nhiên, điều này khiến nhà đầu tư tin rằng kịch bản hạ lãi suất của Fed đang đến gần.

"Nền kinh tế có thể tránh khỏi suy thoái, nhưng nếu dịch bệnh bắt đầu tràn vào các công ty và ảnh hưởng tới khả năng trả nợ, điều đó sẽ gây ra những vấn đề sâu sắc hơn", Jack Ablin, Giám đốc đầu tư Cresset Wealth Advisors nhận định, "Nhưng điều này, theo tôi, sẽ xúc tiến các ngân hàng trung ương tìm cách bảo vệ thị trường tín dụng khỏi sự bất ổn".

Thống đốc ngân hàng Trung ương Nhật Bản (BOJ) Haruhiko Kuroda ngày thứ hai (2/3) cho biết nước này sẽ thực hành những chính sách cần thiết để ổn định thị trường tài chính. Điều này diễn ra sau một động thái na ná của chủ toạ Cục Dự trữ Liên bang Mỹ (Fed) Jerome Powell vào thứ sáu tuần trước.

Theo phương tiện FedWatch của CME Group, giới đầu tư đặt cược khả năng Fed nối giảm lãi suất thêm 50 điểm căn bản tại cuộc họp tháng 3 là 100%.

Minh Sơn ( theo Reuters, CNBC )

Phẫu thuật cắt đuôi cho bé 5 tháng tuổi

thầy thuốc Hoàng Thị Phương Lan, Trưởng khoa phẫu thuật tạo hình - Thẩm mỹ, Bệnh viện Đa khoa Đức Giang cho biết bệnh nhân mang chiếc đuôi từ khi chào đời. Bác sĩ hội chẩn, theo dõi, hẹn tái khám định kỳ chờ bé đủ điều kiện phẫu thuật.

Chiếc đuôi nằm ở vùng cùng cụt của bé, kích tấc thường nhật 5 cm, kéo dài đạt đến 9,5 cm, đường kính vùng lớn nhất 4 cm. Đuôi ấn mềm, không đau tuy nhiên không vận động được. Đuôi lớn dần theo tuổi của bé, chụp X-quang không thấy hình ảnh xương vùng đuôi. Các bộ phận khác của cơ thể phát triển thường ngày.

Sau khi chào đời, bé ăn, ngủ tốt, tăng cân đều, không phát hiện thất thường. thầy thuốc chỉ định giải phẫu cắt bỏ hoàn toàn đuôi cho em bé.

thầy thuốc Lan bữa nay ch biết: "Đây là dị tật hiếm gặp nhưng không hiểm. Cái đuôi không có dây thần kinh và xương, cũng không được kết nối với tủy sống".

Theo Bác sĩ, đuôi này tương tự như một ngón tay thừa, không gây hiểm.

Ngày 2/3, sau ca phẫu thuật cắt đuôi, sức khỏe bệnh nhi ổn định.

Thế giới hiện chỉ ghi nhận 35-40 trường hợp trẻ chào đời với chiếc đuôi bẩm sinh.

Thùy An